Trang Chủ              Tin Tức - Tài Liệu              Liên lạc              English         

 

 

 

 

 

 

   

Thượng sĩ già: Nói chuyện bầu cử dân chủ



Hôm nay, Thượng sĩ già xin phép thay mặt bạn Hoài Xưa viết tới bạn lá thư từ trong nước. Nói tới chuyện trong nước thì bạn hiểu là dưới sự lãnh đạo tài tình và sáng suốt của Đảng ta, chuyện gì nó cũng rối như canh hẹ, bởi cái đỉnh cao trí tuệ có tầm cỡ của cả hệ thống chính trị và nhà nước đều... tốt nghiệp trường làng, có ý chí phấn đấu vào bưng biền, có công bắn giết cho đủ số thì ra tham chính. Chuyện quả tình đúng y như vậy, nếu Thượng sĩ già tôi có nói gian thì xin chịu tội trước đảng.


 Đó là chuyện hôm nay, khi mà cả nước tập trung chỉ chỏ cuộc bầu, để làm sao mà trọn vẹn số ghế thuộc về Đảng.

Theo tin từ đài Truyền hình Việt Nam VTV thì ngài chủ tịch quốc hội đương nhiệm Nguyễn Phú Trọng có chuyến công du Vĩnh Phú hẳn nhiên là để tiếp xúc với cử tri (được đảng bộ tại chỗ tuyển trước) để cùng gật với đồng chí trong hội trường. Trong buổi gặp gỡ nầy, ngài đứng đầu quốc hội đã không ngần ngại ló ra cái đuôi khi phát biểu trước cử tọa là: Đảng ta là đảng lãnh đạo toàn diện nên không thể thiếu sót trong công tác bầu cử, chuyện đảng cử dân bầu không có gì là sai, khi ứng cử viên được giới thiệu từ dưới lên (trích Phú Trọng đi Vĩnh Phú). Có lẽ đó là câu nói hay nhất của ông Trọng trong vụ đi Vĩnh Phú, vì ngoài câu đó ra, chỉ thấy đài truyền hình cho ông nhép miệng mà không có âm thanh.

Thường xã hội cộng sản là vậy, khi móc ra con ách cơ thì đảng giao cho Nông Đức Mạnh ra huyên thuyên, ví dụ như vụ học tập cái tơ tưởng HCM (tư tưởng). Khi móc con xì rô thì ca ngợi đồng chí Nguyễn Tấn Dũng là có tư tưởng tiến bộ, biết vận dụng kinh tế hội nhập khéo léo, chẳng hạn như 'chat' với dân. Móc tới con xì chuồn thì đồng chí Phú Trọng, chủ tịch quốc hội, cơ quan quyền lực cao nhất, đại diên cho dân. Nhưng vốn dĩ dân Việt Nam từ ngày có đảng không còn gì, hay có gì, nên ngài chủ tịch theo luôn đảng. Ăn theo, nói leo. Cũng may, các ngài không ai biết ngượng mồm, chứ mà biết ngượng chắc chết liền vì phì cười mà chết.

Thưa bạn, chuyện 'đảng cử dân bầu' thì không cần phải tốn nhiều giấy mực, vì xưa nay nó vẫn thế. Ở đây tôi chỉ muốn nói với bạn về chuyện làm ra vẻ dân chủ, và vì sao tranh cãi chuyện tỷ lệ phần trăm trong đảng hay ngoài đảng.

Trước hết tôi xin thưa cùng bạn rằng, hiện tại, chẳng qua là chuyện cố tình 'cơ cấu' của nội bộ chóp bu đảng, cái mệnh danh là ban bí thơ và chính trị bộ, còn ngoài

ra tôi nghĩ rằng không có đồng chí đảng viên nào thích ra tranh cử. Có thể bạn cho rằng tôi không biết chuyện đảng Cộng sản, có như thế thật. Nhưng tôi lại biết chuyện người của đảng đó bạn.

Cớ sự như thế nầy. Trong quá trình các đồng chí ta làm đầy tớ cho dân, nhờ ơn vua, lộc nước các đồng chí kiếm cũng bộn xu, nay không dại gì ra tranh cử cái chỗ chỉ được nói (theo đảng) mà không ăn, rồi lại còn phải kê khai tài sản. Liệu bọn xấu (trong đảng với nhau) có lợi dụng vụ nầy mà 'kê' cho thấu xương không kia chứ? Tôi không hề nói ngoa với bạn, cứ mỗi lần đảng ta bầu cử là trong qui định có thêm phần giải quyết khiếu nại tố cáo trong giai đoạn 'hiệp thương' và đơn từ cứ phải nói là hằng gánh. Ở đâu mà nhiều thế? Ai trồng khoai đất nầy nữa? Chắc chắn là các đồng chí ta trong chuyện 'ghen ăn tức ở' đè nén bấy lâu nay xù ra, hoặc là cho đi tàu suốt, hoặc là... xả xú-bắp vậy. Thực tế người dân biết các đồng chí tham ô, móc ngoặc, cướp cạn, nhưng không có chỗ để nói vì báo của đảng, đài của đảng và tiếp xúc cử tri cũng là chuyện nội bộ đảng. Vì cử tri chỉ là những người nào có giấy mời, và chắc chắn là gồm các vị lão thành 'cách mạng', dù gần đi thăm ông bà ông vãi nhưng đảng còn nắm cái thóp là cái sổ lương hưu. Nếu bị thù vặt, trả tiền chậm vài kỳ thì không còn hưu mà thành vượn.

Chính vì sự áp đặt của đảng bộ cấp trên, chứ hầu hết các đồng chí ta chỉ tốt nghiệp bổ túc văn hóa, tại chức, học đại, tuy không biết gì chứ cũng biết thương cho cái mạng mình, lao vào tình huống phải kê khai quá trình cướp bóc thì một tên trộm cướp nó cũng biết tránh. Và chính từ đó đẻ ra cái sự dân chủ ăn theo vì không còn cách nào khác. Với đảng ta mà nói chuyện dân chủ thì có mà tết Ma Rốc.

Từ tỷ lệ ban đầu là 10%, thấy không ổn nên họp, rồi lại 20% cũng chưa ngã ngũ, đó không phải là chuyện của xu thế dân chủ mà là những cái loa rè đựoc tân trang lại, đưa ra để cãi chày, cãi cối, cù cưa, cú cứa cho tới trễ ngày. Chuyện kê khai tài sản chỉ là chiếu lệ, chẳng ai kiểm tra ai và chẳng còn thời gian kiểm tra thì 'đồng chí ấy' đã được tín nhiệm trúng cử với 99.99% phiếu bầu rồi. Thật là tinh ranh... quên, tinh tế.

Không nên quên, gần đây có một số các qui định dù chưa biết thực tế ra sao nhưng cũng là một lực cản cho ước muốn làm đại diện cho 'dân'(trên lý thuyết thôi nhé). Chẳng hạn như những ai trúng cử đại biểu quốc hội thì không kiêm nhiệm chức vụ. Không ai, nhất là mấy cái mỏ cá xà cộng sản lại dũng cảm và chơi đẹp tới độ thả mồi bắt bóng, bỏ cái ăn thiệt tìm chốn ăn 'chơi'. Vì chính họ hiểu hơn ai hết, là dưới sự lãnh đạo tài tình của đỉnh cao trí tuệ, có danh sách là chắc chắn đậu. Chi bằng tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách, em chả... em chả... chả ham cái thứ quyền rơm vạ đá ấy bao giờ. Và hẳn ai cũng biết rõ, sau cái nhiệm kỳ dân biểu hay đảng biểu ấy, khi trở về cái chốn xưa thì dấu cũ đã thành 'hồn thu thảo', có người chình ình ngồi đó rồi, lịch sự 'mời đồng chí ngồi, đồng chí cần gặp ai? Liên hệ việc gì ạ?'.

Trúng cử rồi là một cái xui, mà không trúng cũng là cái xui vì bị đảng cho là bị người dân không tín nhiệm, chi bằng nhờ ông Tố Hữu:

Thế là hết từ nay em đi mãi

Có còn mong chi ngày trở lại... Phước ơi.

Cũng cần nói thêm chữ Phước ở đây chắc ông Tố Hữu muốn nói là 'cái phước ba mươi đời, được ăn, được nói, được gói' đem về. Nhà thơ, dù mê lú như Tố Hữu, cứ vẫn là nhà tiên tri như người đời thường bảo, buồn lắm ru. Nỗi niềm hiện tại của mấy ông nghị ngấp nghé chân không 'ai... biểu' ấy là như vậy đó.

Thượng sĩ già tôi còn muốn nói với bạn là mới đây, sau mấy chục năm ăn sướng quá rồi, tới chỗ không còn gì để ăn vì người dân chỉ chờ nối gót nhau đi bán xổ số, thì ngài thủ tướng ban hành một qui định cũng đau đầu không kém và cũng là bước cản trở cho việc thích làm ông nghị…, dù chỉ là để gật. Qui định đó là từ nay, tất cả cán bộ đi họp kể cả họp nước đều phải dặn dò bà nhà bới theo một cà mèn cơm... cho lợi. Vì từ nay, sau khi sư ông thích đủ thứ giải oan, nhà chùa không còn cô hồn, oản chuối chắc hạn chế, nên để bảo đảm có ăn, chắc chắn nhất là... chơi một 'cạp... lồng'. Đây là một quyết định nghiêm túc, có ịn củ khoai mang hình bông lúa đàng hoàng, chớ Thượng sĩ già tôi không hề 'xiên tạc' để bạn thấy rằng sau hai mươi năm đổi mới, thành tích ào ào, tới mức người dân không còn nuôi nổi người đại diện của mình. Chỉ vì ăn trước... khỏi ăn sau, và nuôi các con hạm... không nổi.

Qua những tình tiết 'tế nhị và nhạy cảm' trên, Thượng sĩ già muốn nhắc nhở bạn hiền là hãy tin những điều trích dẫn sau đây trong phạm vi cho phép của mỗi người, bởi trước khi rời bỏ miền nam với danh nghĩa là tổng thống nước Việt Nam Cộng Hòa, ngài để lại cho mai sau một câu nói bất hủ, làm con cháu trăn trở và cũng tạo nhiêu khê cho cộng sản: 'Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì cộng sản làm'. Liệu tôi cùng bạn, và những thế hệ mai sau, có thể an tâm tin được bao nhiêu?

Trước hết ta thử nghe ông Nguyễn Đình Hương, một ủy viên trung ương cộng sản, trưởng ban bảo vệ đảng (tôi chỉ trích để bạn tham khảo, còn nói thật, hay nói cuội là tự bạn xét, riêng cá nhân tôi không tin vì một trưởng ban bảo vệ đảng mà nói như vậy là nói điêu) phát biểu:

 'Đại biểu quốc hội phải là người có phẩm chất, trí tuệ và phải là chính khách. Đó là năng lực am hiểu đường lối và pháp luật, có khả năng nghiên cứu, đóng góp vào các dự án luật. Nếu không có trình độ thì không thể có chính kiến và những đại biểu như thế chẳng qua chỉ là 'nghị gật' mà thôi".

Hẳn nhiên, tôi với bạn, dù không muốn cũng phải tập nghe kiểu hàng hai, nôm na gọi là ba phải, vì chúng ta đang kể chuyện ma nên phải mặc áo giấy. Nhưng chưa hết, ông Hương làm như hôm nay ông không còn cầm quyển sổ hưu hàng tháng trong khi ông ta có quá trình theo Vẹm lên tới chức ủy viên trung ương. Khi đảng ta luôn nói rằng trình độ dân trí còn thấp, chưa nên có dân chủ vội, thì ông Hương nói: "Muốn đổi mới, phải công khai, phải niêm yết để nhân dân biết, để giám sát tư cách đại biểu... Người dân bây giờ có kiến thức, dân trí cao. Làm không cẩn thận sẽ triệt tiêu hết dân chủ".

Nói như vậy, trong khi ông ta là đảng viên cao cấp, có lẽ cũng không khác mấy ông Võ Văn Kiệt vừa rồi lên tiếng kêu gọi hoà hợp dân tộc. Nhưng ông Kiệt cũng không dấu nổi cái đuôi là 'Trong quá khứ, người cộng sản có công đánh giặc, phải có chỗ cho ba triệu đảng viên cộng sản chứ?'.

Có, có cả đấy chứ, trong xà lim dành cho những tên phản dân hại nước, hay trong nghĩa trang tương tự như Saddam Hút xăng (Hussein) và một chỗ chắc chắn nhất là trong lịch sử nhân loại, như nghị quyết 1481 của châu Âu, và lịch sử dân tộc, một khoảng đen tối nhất của dân tộc.

Tiếp lời ông Hương: 'Trong hội nhập giá trị quan trọng nhất chính là dân chủ, thúc đẩy quá trình dân chủ, tiếp cận giá trị mang tính nhân loại. Dân chủ hóa là điều không thể cưỡng lại được. Giải pháp hay nhất, phép lạ diệu kỳ nhất là thực hiện dân chủ.... Có như vậy 500 đại biểu này mới thực là cơ quan quyền lực cao nhất của nhân dân. Nếu không dân chủ, không cởi mở sẽ ảnh hưởng đến chất lượng quốc hội. Càng dân chủ bao nhiêu, càng tạo sự nhất trí trong quốc hội cao bấy nhiêu".

Cái chuyện dân chủ theo kiểu cộng sản thì ông Hương biết thừa vì cộng sản làm gì có dân chủ. Nhưng cũng hay, khi tới đoạn phim hấp dẫn thì có những Các-ca-đơ đóng thế để nhảy ra cứu... chúa. Hấp dẫn hơn chuyện Tazdan đu dây, hay hơn cả kỹ xảo tài tình Hollywood.

Dẫn cho người đọc hay người xem đi ba đồng, bảy đổi không dễ, nhất là đi theo đảng mà đảng bây giờ trong mắt người dân nó ra làm sao là chuyện không ai biết được, ông Hương dắt thầy bói mù sờ vào cái... ấy của voi rồi nói rằng:'Lần này đổi mới phải rõ ràng ở ba điểm: Một là tăng cán bộ chuyên trách QH. Cán bộ kiêm nhiệm nhiều, thì thực chất, với bao nhiêu công việc chuyên môn, thời gian đâu để đọc, nghiên cứu bao nhiêu loại luật? Nhiều người, tôi biết rõ là cứ đến họp QH ào ào, không hề đọc luật... Phải là đại biểu chuyên trách, vừa có đủ thời gian, vừa đủ chữ nghĩa để đọc và nghiền ngẫm, nghiên cứu.

Đổi mới thứ hai, theo tôi, phải phân biệt giữa hành pháp và lập pháp. Bây giờ vẫn đang lẫn lộn. Chẳng hạn như bộ trưởng, chủ tịch tỉnh, lúc nào là lập pháp, khi nào hành pháp, vẫn chưa phân biệt được... Hơn nữa, tôi cũng không tán thành đi họp quá nhiều, nào là họp TU, họp chính phủ, riêng họp QH đã mất mấy tháng. Thời gian đi họp nhiều còn đâu thời gian làm việc. Rồi cơ chế cũng phải rõ ràng, anh làm bộ trưởng, anh phải chịu trách nhiệm về việc của anh. Không làm được, phải bị bãi miễn'.

Cuối cùng, ông Hương cũng y chang như ông Kiệt, Thượng sĩ già tôi đố bạn ở chỗ nào? Chắc bên đó cho dù có tự do thông tin nhưng cũng tốn thời gian tìm kiếm, chi bằng tôi chỉ quách cho bạn cái đuôi của ông ta lồ lộ:

'Thứ ba, giữa đảng viên trong đảng với ngoài đảng. Khi thực hiện phát triển kinh tế nhiều thành phần, nhiều doanh nhân, trí thức ngoài đảng làm việc rất tốt, kinh doanh giỏi. Tại sao chúng ta không lựa chọn để giới thiệu họ vào đảng?'.

Cuối cùng, ông ta trở lại là cái quốc hội của đảng phải vơ hết những con người ấy: Tại sao chúng ta không lựa chọn để giới thiệu vào đảng? Lại lấy đặc quyền đặc lợi của đảng viên cộng sản ra mà dụ dỗ trai tơ, gái tân, vì vốn dĩ họ tự ra ứng cử là vì trong lòng còn nghĩ đến dân, đến nước.

Quốc hội là chốn ban hành, xem xét việc luật pháp, mà từ sáu mươi mấy năm nay, có bao nhiêu luật gia, luật sư trong cái chùa thập phương ấy? Thậm chí cái hiến pháp đầu tiên của cộng sản là hiến pháp 1946, do Hồ Chí Minh tuyên bố, cũng nhờ một người Mỹ làm giúp. Và mấy chục năm trôi qua, sự tiến bộ, sự thay đổi của cộng sản là bản hiến pháp mới nhất có nội dung mất nhân quyền hơn bản hiến pháp trước đó.

Chính vì lẽ đó mà cộng sản đã tranh thủ bắt trước hai luật sư trẻ, mang khái niệm dân chủ thực sự, là Nguyễn văn Đài và Lê thị Công Nhân, dù họ mới chỉ thử phanh cho chiếc xe dân chủ là bắn tin sẽ ra tranh cử quốc hội. Không, họ không dại gì mà ra tranh cái miếng ăn của các vị. Vì họ không ăn mà phải dơ tay biểu quyết theo cái chuyện thường kỳ: Đảng ra tay, mặt trận chỉ tay, quốc hội dơ tay và dân trắng tay.

Thư cũng khá dài, mong bạn chịu khó với Thượng sĩ già tôi chút chút vì cái chuyện quốc gia đại sự, nhất là thời cộng sản nên nói hơi nhiều. Tóm gọn lại cho bạn dễ nắm bắt tình hình trong nước là nhớ lấy lời nầy: Đừng nghe những gì CS nói mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm, cho dù đó là ông Hương hay ông Khói nào chăng nữa cũng là thằng cọng sản. Trước khi từ giã chức tổng bí thư và đảng viên cộng sản vĩnh viễn, ông Goócbachop nói rằng 'Cộng sản chỉ có tuyên truyền' thì bạn đủ hiểu thấu. Mèo lại hoàn mèo.

Thân mến chào bạn, hẹn thư sau.



Thượng sĩ già